HOME GAME ẢNH TRUYỆN
icon Iwin | BigKool | BigOne | iBet 88
icon Avatar | MobiArmy | Kpah
icon iOnline | Trà Chanh Quán | Vua Bài
icon Tây Du Ký | Tiên Cảnh
icon Bạn nào dùng Android hãy tải miễn phí Chợ ứng dụng Mobogenie SIÊU HOT có ngay cơ hội trúng Garaxy S5 nhanh tay số lượng có hạn!
icon - Dạo này Viettel hút máu anh em dùng Android kêu ca ghê quá! Admin đang gọi điện và nhắn tin miễn phí toàn bộ bằng Phần Mềm Line Miễn Phí Cho Android nên chia sẻ cho anh em dùng free. Tải ngay và giới thiệu bạn bè cùng dùng nào! Dùng thử dù chỉ 1 lần bạn sẽ thấy thích, thử xem đúng ko nào!
icon Mình mới mở riêng Sever Android mang tên KenhAndroid.Mobi có đầy đủ các game, ứng dụng, themes đẹp và hay nhất cho HĐH Android hoàn toàn miễn phí. Bạn nào dùng Android thì vào tải nhé!
Em là ngoại lệ duy nhất của anh

Em là ngoại lệ duy nhất của anh

Xếp hạng: 4.5 / 10 lượt xem

Miễn phí

1. You


Ánh nắng hơi gắt phản qua khung cửa kính vuông làm tôi khẽ nhíu mắt lại, hòa vùng sáng dần nơi đồng tử mắt. Tôi vươn tay với chiếc đồng hồ trên bàn, bấm nhẹ. Màn hình sáng xanh ảm đạm, 11h07’. Vậy là tôi đã lỡ chuyến bay đến Hongkong vừa cất cánh tầm nửa tiếng trước. Tôi quay sang, cánh tay còn lại vẫn ôm trọn em trong tay, nép sát ngực tôi ngủ ngon lành. Tôi luồn tay nhẹ vào tóc tơ nâu nhạt mềm, nghĩ về những ngày sắp tới. Công ty đã ăn mừng hợp đồng tối qua. Dự án kết thúc, em sẽ về với công ty đối tác. Tôi sẽ có những chuyến đi, em sẽ có những đồng nghiệp mới. Rồi em sẽ gặp một ai đấy tài giỏi hơn tôi, làm cho em cười nhiều hơn tôi, sẽ để em đặt những cái hôn sâu bất ngờ như em từng làm mỗi khi tạm biệt, rồi sẽ không bao giờ là tạm biệt ở trước ngưỡng cửa. Em và người đó sẽ vào phòng, khéo léo trút bỏ quần áo sau những cái hôn, cái ôm tới tấp. Rồi sẽ là da sát da, mùi hương quấn vai, hơi thở nồng nàn. Tất cả, rồi sẽ dành cho người khác. Ý nghĩ tưởng tượng làm tôi đủ ghen, nhưng buổi sáng cạnh em chỉ có thể đủ để tôi trút ra một hơi dài.


Chiếc đầu nhỏ hơi nhúc nhích, em mở mắt, trườn nhẹ sát cằm lên ngực tôi, đặt một chiếc hôn nhẹ vào má, cười mềm. Tôi nhìn vào đôi mắt sáng, đặt lời đề nghị không chút suy nghĩ: “Chúng ta hãy sống cùng nhau.” Em nhìn, nghe như một lời nói ngọt lúc say tình, gật đầu cho qua. Ý nghĩ trong tôi tự nhiên thẳng đứng, rõ ràng. “Chúng ta hãy lấy nhau đi. Và sống cùng nhau.” Em mở tròn to mắt, biết tôi không nói đùa. Chính tôi cũng tự ngạc nhiên với bản thân, từ chính cuống họng nơi những từ ngữ vừa phát ra. Tôi đã nghĩ đến việc lập gia đình, đến tình huống cầu hôn người con gái mình yêu, nhưng nó hoàn toàn khác, xa vời với cảnh bây giờ. Em không nói gì, không gật không lắc, đặt chiếc hôn nhẹ lên mũi, rồi khoác tạm chiếc áo sơ mi của tôi nơi chân giường, đi về phía nhà tắm. Tôi choàng người dậy, định hình với mọi chuyện vừa diễn ra. Có thể em sẽ từ chối. Cũng tốt, tôi chưa sẵn sàng để thích nghi với cuộc sống gia đình. Nhưng nếu em đồng ý? Thì coi như tôi bước vào cuộc sống mới với những khả năng. Đành vậy.


Em đứng ở bếp, làm những miếng sandwich màu tươi, hát khe khẽ bài hát nào đó của Adele mà em đã nghe tối qua, khi nhắm mắt và thò tay ra ngoài cửa sổ trong xe. Tôi vừa nhìn em, vừa nghe CNN, vừa tranh thủ tìm chuyến bay giờ chót trong ngày trên Kayak. Em bỗng ngưng lại mọi việc, nhìn tôi. Tôi ngước mắt lên, biết em đang chờ được nghe, tôi đặt chiếc Ipad lên bàn, hướng sự chăm chú về gương mặt trắng nhỏ. “Em đồng ý.” Tôi, vừa phút trước còn đang tích nhập quá nhiều thông tin số, giờ chỉ một câu đơn giản của em, vang mộc mạc trong không khí tạo sự chênh lệch khiến não tôi không kịp phản ứng. “Em đồng ý. Chúng ta hãy lấy nhau đi.” Em nhắc lại, kèm nụ cười dễ chịu với cái nhún vai, như chấp nhận sự thật kiểu à, đương nhiên là nó sẽ phải thế rồi. Tôi vươn tay ra, kéo em vào lòng, hôn nhẹ lên trán, mũi, gò má nhỏ, và môi em. Tôi cảm thấy mông lung, nhưng từ góc sâu nào đó, tôi cảm ơn vì em đã đồng ý.


2. Her


Xuống sân bay, mở điện thoại lên đã thấy cả hàng tin nhắn kín đặc. Chỉ bằng một vài lời ngắn gọn trước lúc đi với bố mẹ, và cậu bạn đồng nghiệp thân thiết, tôi đã được đủ cả danh sách trong cả danh bạ điện thoại hỏi thăm. Tôi gọi điện cho em, đặt cuộc hẹn hò cho mảng kế hoạch đám cưới. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Thời gian quen và yêu em bằng đúng thời gian từ giờ cho đến đám cưới. Tối đưa em về, tôi nằm trên giường, nay đã quen gọn mình sang một bên, như chờ em lấp khoảng trống còn lại, đọc những tin nhắn với bạn bè đôi khi nhớ tên không nhớ mặt, mỉm cười với sự ngạc nhiên của bạn hay của chính mình. Chỉ đến khi nhìn thấy dòng tin từ người tôi không để tên, tôi tự biết mình không cười nữa, có thể khuôn mặt đã méo mó biến dạng. Hồ như những con người đã rời bỏ tôi, hay tôi rời bỏ, nằm trong khung tranh của căn phòng quá khứ, bỗng bật lên tiếng cười mỉa mai, thách thức. Tôi gập máy lại trước tin nhắn của cô, tự tìm cho mình một tờ typography trên Issuu để đọc. Nhưng chỉ dừng lại ở đấy. Tôi tắt hết đèn, nhìn vào bóng in tường từ ánh sáng thành thị ngoài hắt vào, suy nghĩ rất lâu.



Tôi quen cô từ khi tốt nghiệp, cầm mảnh bằng nhiệt tình đi xin cơ hội được đứng trong xã hội.  Cô là trưởng phòng tuyển dụng, đưa tôi vào công ty bằng sự khắt khe và đòi hỏi chính xác gắt gao. Phải đến chuyến đi công tác lần thứ ba, tôi mới biết mình đã được đưa vào tầm ngắm. Tôi dọn ra ở một mình, nhưng hơn nửa số ngày trong tuần, tôi ở nhà cô. Cô sắc sảo và cuốn hút, nhưng khi đặt chân đến công ty, tôi trở thành một người đứng ngoài những mối quan hệ xa lạ cao cấp. Đến một ngày, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô gợi ý xa về sự thăng tiến và một gia đình có quyền có tiền. Tôi nhìn cô ngủ, cười mà tự thấy mình nhạt nhẽo. Một thời gian sau, tôi xin nghỉ việc, đi về phía Nam. Có lần tôi về nhà, nhớ cô quắt quay, phóng xe chờ cô trước cổng công ty. Cô đi về muộn, với một cậu trai trẻ khác. Miệng tôi tự cười mình lần nữa. Đắng ngắt.


Tôi gặp lại cô hai năm trước, trong cuộc triển lãm thị dân. Cô nhìn tôi mừng rỡ, vẫn giữ thói quen vuốt đường tóc sau tai tôi. Tôi cùng cô đi cafe, nói chuyện, ăn tối, rồi không rời nhau nữa. Sáng tỉnh dậy trong căn phòng quen dù cách bài trí đã khác, tôi nhận ra mình chỉ có một mình. Mối quan hệ lửng lơ, dựa trên sự tình cờ. Tôi và cô như thoả thuận ngầm, không ai nói về chuyện đã qua, không ai đề cập tới tình trạng hiện tại. Chỉ là gặp, nói bâng quơ, rồi sẽ quấn vào nhau, và bơ vơ cho sáng mai sắp tới. Những khi ôm cô, nghe tiếng hơi thở gấp gáp của người phụ nữ không bao giờ tôi thuộc về sát bên, tôi biết sự nuối tiếc quá khứ dở dang chỉ là cái cớ cho nhu cầu tìm sex bản năng, che lấp nỗi cô đơn nhân tính. Tôi tự thấy tôi con người.


Tin nhắn thứ hai của cô đến khi tôi đang ngồi hệ thống tài liệu cuối ngày. “Cậu không gặp tôi, cậu có tin cậu lựa chọn đúng?” Câu hỏi như đánh vào sự sợ hãi căn nguyên cho những do dự, khiến tôi dù có hành động dứt khoát đến mấy vẫn không thể tránh sự vật vờ trong suy nghĩ. Tôi xin về sớm, chờ cô ở một nhà hàng nhạc live khuất sau con đường tách biệt bởi dãy biệt thự đại sứ quán. Nửa năm trôi qua, cô vẫn xinh đẹp và khéo léo như thế. Ngồi trước khuôn mặt trang điểm nhẹ, đủ giấu hết mọi tác động của thời gian, tôi chợt nghĩ, nếu như không có em, rất có thể tôi và cô sẽ kết ngay tại nhà của một người. Tôi rùng mình, vì em, những suy nghĩ thế này cũng trở nên xấu xa và độc ác không cùng.


Cô hỏi về tôi, về công việc, về nhiều mối quan hệ xã giao, nhưng không hỏi về em. Khi nhận ra điều đó, tôi chợt nhớ em khủng khiếp. Những lời cô nói, trượt dần bên tai. Tôi nhìn thấy ban nhạc đang chuẩn bị cho buổi diễn tối. Cậu guitar ngồi đệm cung Fa trưởng, cô ca sĩ không chuyên lẩm nhẩm bản nhạc tìm sự đồng điệu, tôi tự hỏi có khi nào cô gái ấy sẽ hát bài của Adele mà em đang thích không. Nhận ra sự lơ đãng của tôi, cô không nói nữa, đặt điểm nhìn vào phía bên kia đường, hút chầm chậm ly cocktail. Tôi để nỗi nhớ em bình tâm, quay lại nhìn cô, định tìm lời tạm biệt. Cô như biết trước, đặt bàn tay về phía bàn tay tôi, như tìm sự cảm thông lần cuối. Tôi khẽ rụt tay lại, nhận ra đôi bàn tay cô vẫn để trống ngón nhẫn cô độc. Cô chợt nhận ra sau tất cả cuộc gặp gỡ hôm nay, dù có em hay không có em, tôi cũng không còn yêu, hay còn kết nối tình cảm nào với cô nữa. “Đừng tìm nhau nữa, tôi và cậu không phải là thứ đồ chơi rẻ tiền.” Tôi nhìn cô leo lên xe rời đi nhòa trong điểm sáng điểm tối, nghĩ về sự bất an của con người lo sợ mất đi những thứ vốn không bao giờ thuộc về mình. Tôi gọi cho em, rủ đi mua nhẫn cưới. Trên đường đón em, tôi gợi lại những bộ phim gần đây, về những đôi bạn ở bên nhau vì sex, nhưng rồi kết thúc yêu nhau hạnh phúc. Phim chỉ được làm để làm nổi bật thiểu số. Tôi thì không phải họ, vậy thôi.


3. Him


Tôi ngắm nghía chiếc nhẫn trên tay hồi lâu, vẫn chưa tin vào niềm hạnh phúc mình đang có. Ngay từ buổi gặp đầu tiên, tôi đã lờ mờ tin anh là người có thể cho tôi yêu lại được lần nữa. Chia tay cậu ấy một tháng kể từ khi gặp anh, mọi người vẫn đặt nghi ngờ vào quyết định kết hôn, dù có cố che phủ bằng những câu chúc ngọt ngào ghen tị đi chăng nữa. Cậu ấy, dù có những người tình hờ lấp đầy điện thoại, vẫn chờ tôi trước cổng nhà vào sáng hôm ngay sau khi tôi đặt thay đổi trên relationship status. Cậu không tin tôi có thể quên mọi thứ mà hai người đã từng trải qua, cậu không tin tôi có thể dành hết tâm trí yêu anh mà không nhớ đến cậu ấy. Tôi lắc đầu, trước khi sự chia tay nổi rõ lên bề mặt như điều tất yếu, tôi đã cảm thấy cô đơn trong chính tình yêu đó quá lâu. Yêu nhau hơn sáu năm, chính tôi cũng không nghĩ đến kết thúc này. Chỉ khi tôi chợt nhận ra tôi và cậu ấy, đã chẳng còn gì để nói với nhau sau những đêm tưởng như hòa hợp trọn vẹn, tôi mới thấy thời gian không chỉ làm tình yêu bền chắc lên như người ta vẫn nói, mà đôi khi làm con người sáo mòn đi, sáo mòn đến mức không còn muốn rời khỏi mối quan hệ cố hữu. Tôi và cậu ấy vẫn ngủ cùng nhau, nhưng không còn thức cùng nhau được nữa. Nên tôi rời đi.



Anh không biết gì cả. Tôi không cố giấu, và tôi nghĩ anh hoàn toàn có quyền được biết. Nếu anh hỏi, tôi sẽ nói. Nhưng tôi sẽ không chủ động. Bản thân tôi tự nhủ chuyện về cậu ấy chẳng có liên quan hay ảnh hưởng gì tới tôi và anh bây giờ, nhưng tôi thừa biết trong suy nghĩ của nhiều người, thậm chí có thể trong chính suy nghĩ của tôi tự dựng lên và áp đặt vào cá thể xã hội quần chúng, anh chỉ là một giải pháp tạm thời, chỉ là quyết định của một tôi xốc nổi đang tan vỡ từ mối tình học sinh. Nếu tôi và cậu ấy ở bên nhau lâu như thế mà còn chia tay, thì kết thúc cho một đám cưới chóng vánh của tôi và anh sẽ là gì? Nhưng điều tôi lấy làm ngạc nhiên ở chỗ, tại sao con người không bao giờ mong chờ một hạnh phúc tuyệt đối sau khi đã trượt dốc lâu dài. Khác nhau nhiều chứ, giữa việc lấy một người mình từng yêu nhưng cuộc sống đã trở nên quen và rỗng, với việc lấy một người mình yêu và họ đủ lạ để khám phá mỗi ngày. Đây không phải là cuộc cá cược với hạnh phúc bản thân, mà là sự trao đổi niềm tin giữa hai người yêu nhau. Giữa tôi và anh. Những người khác không còn quan trọng nữa.


Nhưng khi chỉ còn cách đám cưới một ngày, tôi vẫn đi làm như bình thường, do đã lên kế hoạch với anh dành trọn kì nghỉ phép tại Singapore. Tan giờ, tôi nhận được cuộc gọi từ lễ tân, về một người lạ đang chờ. Người ngồi dưới sảnh là một phụ nữ có khuôn mặt gọn với tia nhìn nhạy bén, có vẻ ngoài 30 nhưng mọi đường nét dường như là sự xinh đẹp hoàn hảo, tự giới thiệu là người cùng công ty cũ của anh. Cô tự nhiên như một đàn chị, bắt chuyện với phong cách chuyên nghiệp. Tôi cùng chị đi cafe, mà vừa e ngại như phải gặp chính với linh cảm chẳng lành…


4. Us


Sau bữa tối, tôi ngồi sơn móng chân cho em. Em để móng tay màu trơn, nhưng muốn chân mang màu mận đỏ. Tivi đang giới thiệu những đĩa CD hay trong tháng. Em có vẻ như không để ý, thi thoảng gõ nhẹ vào vai tôi, như thể sắp buột miệng về suy nghĩ tò mò nào đó. Nhưng ngay trước khi tôi kịp lên tiếng, em đã gián đoạn bằng một câu mở chuyện kì lạ. “Anh có biết ở Mỹ, gần 50% số cặp kết hôn lần đầu li dị, và tỉ lệ tăng dần ở các lần kết hôn tiếp theo không?”. Tôi giật mình, chệch mũi cọ sang một bên. “Em còn đọc một bài báo, nói rằng 70% đàn ông và 60% phụ nữ sau khi kết hôn đi ngoại tình”. Lọ nước sơn tí đổ ra salon. Tôi dừng mọi hành động, nhìn em, tìm kiếm khởi sự của mọi suy nghĩ cực đoan. “Theo anh, tại sao người ta lại ngoại tình? Vợ họ, hay chồng họ không đủ với họ? Không làm cho họ thoả mãn? Hay vì lí do nào khác? Nếu thế, tại sao lại cưới nhau?”. Tôi đờ người, tại sao, ngay trước hôm cưới, em lại lôi tất cả những thống kê, những triệu chứng xã hội vào cuộc nói chuyện. Vươn bàn tay kéo em sát lại lòng mình, đầu em tựa vai, tôi nghe em thì thầm: “Sao anh không kể với em về cô ấy?”. Tôi lặng đi. Chuyện tôi tưởng như không cần phải nhớ đến nữa, trở thành yếu nhược của cả tôi và em. “Anh và cô ấy chẳng còn gì nữa. Ngoài anh và em, sẽ chẳng có thêm ai nữa.” Tôi vuốt nhẹ sống lưng cô, an ủi. Cô chợt tách ra, gạt nhẹ giọt nước khoé mắt. “Tại sao anh lại lấy em?” Tôi định nói vì tôi yêu em, nhưng tôi biết thế không đủ. Người ta không nhất thiết yêu ai là lấy người đó. Em đứng hẳn dậy, hỏi tôi bằng một giọng to hơn: “Tại sao anh lại lấy em?” Tôi chưa tìm ra câu trả lời làm em yên lòng. Em mím chặt môi để không khóc, nhưng không ngăn lại được nữa, em nhìn tôi bằng khuôn mặt ướt đẫm, nói những câu đau đớn đứt đoạn: “Em chẳng biết gì về anh cả. Anh cũng không biết gì về em hết. Anh không biết ngay trước khi quen anh, em vừa chia tay người yêu. Em và cậu ấy ở bên nhau lâu hơn anh và em bây giờ rất nhiều. Nhưng em tin vào hạnh phúc với anh thật. Nhưng cô ấy…” Em nghẹn lại, tôi muốn ôm em nhưng điều đó không giải quyết được nghi vấn. “Anh có nghĩ, cả hai chúng ta sẽ ở bên nhau lâu dài không? Anh có thật sự tin là chúng ta không phải là giải pháp tạm thời không?” Em nói rồi bỏ đi. Em muốn ở một mình. Tôi ngồi xuống, cố đặt mọi suy nghĩ vào vị trí. Tôi và em đã đi xa đến thế này, tôi không thể để em bỏ ngang được. Có điều gì ở em, có điều gì ở tôi, mà khiến tôi lại quyết định lấy em? Tôi nhìn vào hai tờ vé máy bay trên bàn, chợt loé ra điều quan trọng nhất. Đôi khi, những thứ chúng ta tự nhận thức được, là những thứ không thể diễn đạt, và làm mọi thứ được hiểu chậm hơn bình thường. Như tôi và tình yêu vậy.


Tôi tìm thấy em ngồi ở một ghế đá trong khuôn viên nhỏ gần nhà. Em ngưng khóc, xếp bàn tay lên đầu gối, nhìn thấy tôi với ánh mắt nửa vui mừng nửa lo âu sợ hãi. Tôi ngồi cạnh em, khẽ luồn ngón tay mình xiết lấy từng ngón tay em chắc chắn. “Em có nhớ hôm anh nói chúng ta lấy nhau đi, anh đã bị lỡ chuyến bay sáng không?” Em gật đầu, khẽ mỉm cười, như đang hồi tưởng lại lúc em hốt hoảng nhìn đồng hồ, và phát hiện ra sự dậy muộn hiếm có của mình. “Hôm đó, thực ra anh đã dậy rất sớm. Đủ để chuẩn bị mọi thứ. Và đi trước khi em tỉnh dậy.” Em mở tròn to mắt,, từng ngón tay bấu lại trên mu bàn tay tôi. “Nhưng anh không muốn em tỉnh dậy một mình. Trong suốt chục năm đi làm, anh chưa bao giờ dậy muộn. Càng không để bất cứ ai hay một tác động ngoại cảnh nào thành nguyên do. Chỉ riêng hôm ấy, anh tự thưởng cho mình một chuyến bay, để nằm cạnh em, ôm em ngủ, để dậy cùng em, thức cùng em. Anh đã không thể nghĩ ngay lúc đấy, nhưng giờ anh biết rõ hơn bất cứ điều gì.

1 2
Chia sẻ Share on Twitter Share on facebook Share on google plus
FavoriteLoadingBài Viết Yêu Thích
Đăng bởi
Xem thêm: , , , , ,

iconKiếp sau! em chờ anh ở đâu ?
iconLen Đỏ
iconChuyện tình chuồn chuồn
iconGiống như tình yêu lúc ban đầu
iconSms cuối cùng từ anh
iconCô giáo “quái dị” của chúng tôi
iconĐặt gạch cho tình yêu
iconTại sao “ấy” lại là…??Híc!!
iconNụ cười – chương 3
iconNụ cười – chương 4
Sáng kiến Sáng kiến
Cơn bão khủng khiếp Cơn bão khủng khiếp
Khi hạnh phúc đi qua Khi hạnh phúc đi qua
NGÔI NHÀ CỦA NHỮNG LINH HỒN NGÔI NHÀ CỦA NHỮNG LINH HỒN
Mùa đông rồi sao cậu không đồng ý yêu tôi Mùa đông rồi sao cậu không đồng ý yêu tôi
Nếu có kiếp sau, em vẫn muốn được yêu anh Nếu có kiếp sau, em vẫn muốn được yêu anh
Giấc mơ hoang Giấc mơ hoang
Những dấu lặng cuộc đời Những dấu lặng cuộc đời
 Đọc Truyện Sex – Chốn Hoang Lạc  Đọc Truyện Sex – Chốn Hoang Lạc
Truyện tranh: Đại ca “dấm đài” Truyện tranh: Đại ca “dấm đài”

Y!M: Wap Tải Game - Wap Đọc Truyện - Wap Hay Nhất mit_kent - G+
Hỗ Trợ Email: giaitrivip.pro@gmail.com
Hotline: 0984.577.247

DMCA.com Protection Status